Trong chùa, những cành mai nở rộ, hương thơm tràn ngập trong không khí. Tôi lại bất giác nhớ đến Tần Khải Niên. Vô thức đưa tay lên sờ đôi bông tai kim cương vàng bên tai. Sau này, Tần Khải Niên vẫn nhờ người tìm lại đôi bông tai bị mất cho tôi. Nghe nói tốn không ít công sức, thậm chí còn phải bỏ ra số tiền gấp mấy lần ban đầu. Có lẽ, anh thật sự nghĩ tôi rất thích đôi bông tai ấy.
Hai cô gái trẻ đi ngang qua tôi, tiếng trò chuyện vang lên rõ ràng trong hành lang trống trải.
“Không biết là nhân vật lớn nào mà trụ trì cũng đích thân ra tiếp.”
“Nhìn khí chất xung quanh, lại còn có nhiều người đi theo thế kia, chắc chắn thân phận không nhỏ rồi.”
“Chỉ tiếc là người ta đã có vợ con, không dám mơ mộng gì nữa.”
"Sao cậu biết?"
“Mình nhìn thấy trên dải cầu phúc anh ta viết nguyện ước cho vợ và con."
Rẽ qua hành lang, tiếng các cô gái dần nhỏ lại. Tôi cũng nhìn thấy người mà họ đang nói đến. Anh bước đi đầu đoàn, nghe người bên cạnh nói chuyện, thỉnh thoảng khẽ gật đầu đáp lại. Câu “viết cho vợ và con” cứ văng vẳng bên tai tôi. Vang vọng mãi không dứt. Như đang nhắc nhở tôi Tần Khải Niên... đã kết hôn rồi.
Chân tôi cứng đờ tại chỗ. Còn đang do dự thì cả nhóm người đã bước tới gần. Trụ trì nhận ra tôi, chủ động giới thiệu đôi bên. Đầu óc tôi loạn như tơ vò, chỉ lờ mờ nghe được rằng Tần Khải Niên sẽ tài trợ tu sửa chùa. Thì ra, anh chính là vị thương nhân giàu có mà mấy vị sư thầy từng nhắc đến.
Ánh mắt Tần Khải Niên dừng trên người tôi, vẫn dịu dàng như gió xuân. Lý Nham phía sau anh cũng nhẹ nhàng gật đầu chào tôi. Tôi vội vàng nhìn đi nơi khác, cuống cuồng cáo lui. Bỏ chạy như thể trốn khỏi một cơn mộng.