Trên tờ đơn ly hôn, lúc tôi ký tên vào, Lục Kỳ Niên nhìn tôi hai giây.
Có lẽ, anh ấy có hơi khó tin.
Sự chờ đợi được giải thoát và tự do năm năm qua, lại có thể tới đột ngột như vậy.
Bên ngoài khung cửa sổ sát đất, thành phố Thượng Hải đổ trận tuyết lớn đầu tiên trong năm nay.
Tôi bất chợt nhớ lại, lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ấy vào năm năm trước, cũng trong một trận tuyết lớn như vậy.
Ký tên xong, tôi từ từ đẩy bản thỏa thuận tới trước mặt anh.
Lúc mở miệng, giọng nói vẫn không kìm được có chút run rẩy: “Tôi đồng ý.”
Lục Kỳ Niên không tin tôi.
Sắc mặt anh hoài nghi, ngón tay thon dài cầm lấy bản thỏa thuận.
Nhìn đi nhìn lại một cách cẩn thận và chăm chú.
Mãi cho đến khi chắc chắn rằng không có cái bẫy nào, cuối cùng anh mới đứng lên, sắc mặt hòa hoãn hai phần.
Giọng anh lạnh nhạt: “Cô sẽ không phải tay trắng ra đi, tôi sẽ cho cô một khối tài sản một trăm triệu tệ.”
“Sau một tháng yên lặng xử lý các thủ tục, ngoài ra đừng tìm đến tôi nữa.”
Anh ấy cho tôi tiền là vì sợ tôi lại quấy nhiễu anh ấy.
Ngón tay tôi vô thức bấu vào lòng bàn tay.
Tôi gật gật đầu, nói: “Được.”
Lúc anh rời đi, khi đi ngang qua tôi, vương lại một chút gió rất nhẹ.
Ngoài ra, không còn gì khác.
Tôi vẫn không nhịn được, quay người nhìn bóng lưng anh ấy.
Nhớ lại lời bác sĩ, căn bệnh sinh tử kéo dài bao lâu của tôi rất khó nói.
Có lẽ biết đâu kém may mắn, đây cũng sẽ là lần cuối cùng nhỉ?
Người đàn ông bước nhanh ra khỏi cửa, cho tới khi bóng lưng biến mất khỏi tầm mắt, tôi vẫn không quay đầu lại.
Tôi biết rõ, anh ấy vội vã như vậy là đi gặp ai.
Chuông điện thoại vang lên, tôi nhìn thoáng qua, là bố tôi gọi tới.
Chần chừ một lúc, tôi vẫn nhấc máy.
Giọng nói giận dữ từ đầu dây bên kia truyền qua điện thoại di động như muốn nổ tung.
“Mày và Lục Kỳ Niên muốn ly hôn?”
“Khương Chi, mày chán sống rồi phải không! Cút về đây cho tao!”
02.
Tôi không muốn về nhà.
Nhưng nhớ ra bình tro cốt của bà nội vẫn còn ở đó, tôi vẫn bắt xe về nhà một chuyến.
Thật ra cũng không thể nói là về nhà được.
Ngôi nhà đó là của bố tôi.
Sau khi tôi lấy chồng, bố tôi nói, con gái lấy chồng như bát nước đổ đi.
Về phần nơi ở của Lục Kỳ Niên, lại càng không phải của tôi.
Tôi không có nhà.
Tuyết ở Thượng Hải rất lạnh, xe taxi không tiến vào khu biệt thự được.
Tôi ra ngoài, giẫm lên tuyết đi bộ một quãng đường rất dài, cuối cùng cũng nhìn thấy bố tôi.
Bước qua cửa chính, còn chưa kịp phủi tuyết đông cứng ở cổ áo thì một cái tát đã giáng xuống.
Nhà họ Khương phá sản, không có tiền trả nợ.
Khuôn mặt bố tôi tiều tụy đi rất nhiều, nhưng cái tát này, lực mạnh một chút cũng không giảm.
Tôi không phòng bị trước, cả người lảo đảo, chật vật ngã xuống đất.
Bảo mẫu tiến tới muốn đỡ lấy tôi, bố tôi tức giận quát lớn:
“Xem ai dám đỡ nó!”
“Nhà họ Khương này không chống đỡ nổi, chỉ đang chờ Lục Kỳ Niên tới giúp một tay!”
“Bây giờ nó đề nghị ly hôn tức là muốn ép ch cả cái nhà này! Đồ vong ân bội nghĩa không có lương tâm!”
Tôi vịn vào tủ giày bên cạnh, từ từ đứng dậy.
Giọng điệu mỏi mệt, nhưng vẫn cố hết sức bình tĩnh: “Bố nói sao cũng được.”
“Con về lấy chút đồ rồi đi ngay, sau này sẽ không quay về làm chướng mắt bố nữa.”
Đi ngang qua ông ấy, tôi bước thẳng lên lầu.
Giọng nói giận dữ của bố tôi vang lên sau lưng tôi: “Trong nhà họ Khương này có thứ gì mà mày có tư cách lấy đi sao?”
“Vội vàng muốn ép ch tao như vậy, không phải là vì cái này đấy chứ?!”
Trong lòng tôi sinh ra dự cảm không lành.
Tôi ngoảnh đầu lại, bình tro cốt vốn nên đặt trong phòng ngủ của tôi, giờ phút này lại nằm trong tay bố tôi.
Tôi lạnh mặt, bước nhanh qua đó: “Đưa cho con, đồ của bà nội bố không xứng...”
Bộp!
Chiếc bình rơi xuống đất, bột tro màu trắng xám rơi lả tả, vương vãi đầy đất.
Một sợi dây căng chặt trong đầu tôi, đột nhiên đứt đoạn.
Tôi lao tới như điên, khóe mắt như muốn nứt ra, muốn tát vào mặt ông ấy một cái: “Bà nội cũng là mẹ ruột của bố, bố có còn là con người không!”
Tầm mắt của tôi mờ dần, nhìn nhầm hướng, tát một cái vào khoảng không.
Người tôi theo đà ngã xuống đất, cổ họng một mùi tanh ngọt, tôi liên tục ho khan, nôn ra một bãi máu.
Tấm thảm sáng màu bị nhuốm một mảng nhỏ màu đỏ tươi.
Bảo mẫu sợ tới nỗi thét lên một tiếng: “Cô chủ, cô... cô bị sao vậy?!”
Tôi ngước mắt nhìn bố tôi, sắc mặt ông ấy cũng khiếp sợ.
Tôi không cần người khác thương hại, cười lạnh một tiếng: “Bị ông ấy chọc tức đến phát cáu, không thấy à?”
Bố tôi nhìn chằm chằm tôi, vài giây sau, không biết ông đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, đáy mắt không có một chút thương hại nào, mà càng giống như hiện lên một tia vui mừng quái dị.
Ông ấy lấy điện thoại di động ra, nhìn tôi, lại nhìn sắc máu dưới mặt đất, chụp mấy tấm ảnh.
Sau đó nhanh chóng lập tức gọi điện thoại.
Phải một hồi lâu bên kia mới nhấc máy, giọng điệu của bố tôi không giấu được vẻ sốt sắng:
“Kỳ Niên! Tiểu Chi ở đây nôn ra máu, tình trạng này sợ là con bé mắc bệnh nan y rồi!”
“Con bé đề nghị muốn ly hôn với con là vì sợ liên lụy đến con.”
“Từng là vợ chồng, con cũng không thể thật sự bỏ mặc con bé, phải không?!”
03.
Trái tim tôi chợt nhảy vọt lên cổ họng, cố gắng đứng dậy, muốn cướp lấy điện thoại của bố tôi.
Trong nháy mắt tôi bỗng nhiên nghĩ, Lục Kỳ Niên nghe được tin tức như vậy, có lẽ anh cũng rất đau lòng.
Là vợ chồng năm năm, dù có nuôi một con chó, chắc cũng khó mà không có tình cảm được nhỉ?
Tôi sốt sắng lao tới.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hờ hững của Lục Kỳ Niên: “Liên quan gì đến tôi?”
Bàn tay đang vươn ra, bỗng chốc cứng đờ giữa không trung.
Bố tôi sửng sốt một chút, vội vàng nói tiếp:
“Kỳ Niên, bệnh của Tiểu Chi cũng không phải bình thường, là bệnh nan y chết người đó!”
“Vợ chồng các con tuy có chút mâu thuẫn, nhưng vợ con sắp chết, sao con có thể thật sự bỏ mặc được?”
Lục Kỳ Niên có vẻ vô cùng mất kiên nhẫn: “Thỏa thuận ly hôn đã ký xong rồi, cô ấy có chết, với tôi cũng...”
Chưa kịp dứt lời, một giọng nữ ôn hòa đầu bên kia cắt ngang anh ấy:
“Cô Khương sẽ không có chuyện gì đấy chứ, A Niên, anh hỏi han một chút xem sao.”
Trong lòng tôi chợt đau nhói.
Lục Kỳ Niên có lẽ là muốn cúp điện thoại, nghe thấy vậy giọng điệu giễu cợt hỏi một câu: “Bệnh nan y ấy à, là bệnh gì?”
Bố tôi không biết gì về tình trạng cơ thể tôi.
Quanh co một hồi lâu, ông ấy mới bịa ra một câu: “Là ung thư dạ dày!”
“Ung thư dạ dày nên nôn ra rất nhiều máu, Kỳ Niên à, con mau tới đây đi, người một nhà chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp!”
Lúc này, bên kia không do dự nữa.
Cười nhạo một tiếng, lập tức cúp máy.
Bố tôi bối rối bực tức gọi lại, bên kia không nhận.
Người đàn ông tức giận mắng to: “Dù mày sống hay chết, thế nào cũng phải mang về cho tao chút tiền chứ! Tao ôm một đống nợ lớn, đang chờ tiền trả đây này!”
Tôi đột nhiên cảm thấy có chút tê dại.
Nhặt tro cốt trên mặt đất bỏ vào trong bình.
Tôi đứng dậy, ôm bình tro cốt, rời khỏi nơi này.
Vào lúc chạng vạng, sắc trời càng lúc càng tốt.
Tôi đạp lên tuyết, bước nông bước sâu, rời khỏi khu biệt thự.
Cái lạnh thẩm thấu vào tận xương tủy, tôi chợt không biết được cái lạnh rốt cuộc đến từ đâu.
Đầu tôi ong ong, acid dạ dày trào ngược lên cổ họng, miệng tôi đắng chát.
Trong ánh mắt thẫn thờ, tôi bỗng nhiên nhìn thấy bà nội đang vẫy tay với tôi.
Bà ấy hỏi tôi: “Tiểu Chi, cháu có lạnh không?”
Tôi nhìn bà, sống mũi cay cay, bước nhanh lao về phía bà.
Máu mũi chảy ra, tôi quệt tay lau một cái.
Trước mặt tối sầm lại, tôi ngã vào đống tuyết, rơi vào hôn mê.
Với chút ý thức còn sót lại, tôi nghĩ tới câu nói vô cùng chán ghét của Lục Kỳ Niên: “ Cô ấy có chết thì cũng không liên quan gì tới tôi.”