04.
Quả thật, Lục Kỳ Niên đối xử với tôi không tốt, cũng không phải lỗi của anh ấy.
Quả thật, vốn là tôi mắc nợ anh.
Năm năm trước, bố tôi và nhà họ Lục đã bàn bạc xong hôn sự, bảo tôi gả cho Lục Kỳ Niên.
Tôi không muốn kết hôn, khi ấy, tôi thậm chí còn chưa gặp mặt Lục Kỳ Niên.
Nhưng bà tôi bị bệnh nặng, đang chờ được cấy ghép tủy.
Chi phí cấy ghép tủy cộng thêm các chi phí y tế khác, cần gần nửa triệu.
Bố tôi nói, nếu không kết hôn, đừng hòng lấy tiền.
Hình như ông ấy đã quên, bà nội tôi cũng là mẹ ruột của ông.
Ông ấy lại rơi nước mắt trước mặt tôi, nói với tôi rằng, công ty nhà họ Khương nếu không chống đỡ nổi, ông ấy thật sự không còn cách nào khác.
Tôi gật đầu.
Đêm đó, Lục Kỳ Niên tới tìm tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh ấy.
Vào đêm tuyết rơi, ánh trăng rọi sáng trong sân.
Gương mặt người đàn ông ôn hòa , giống như một bức tranh hòa hợp cùng ánh trăng.
Giọng nói anh ấy dịu dàng, gần như có vẻ cầu xin:
“Điều kiện gì cũng được, chỉ cần cô Khương đây, nói một tiếng cô không muốn gả cho tôi.”
Anh ấy có người trong lòng, không muốn cưới tôi, nhưng lại không có sức lực đối đầu với nhà họ Lục.
Tôi nhìn thấy phía sau anh ấy, xa xa, ở nơi bóng cây mờ ảo, có một cô gái hoảng loạn bất an đứng đó.
Lục Kỳ Niên cúi đầu nhìn tôi.
Đôi mắt anh sáng rực, như làn gió đêm thoảng qua, trong lòng tôi chợt gợn sóng.
Tôi đột nhiên nghĩ, nếu như anh ấy thật sự cưới tôi, quả thật là rất đáng thương.
Tôi đồng ý với anh ấy, với điều kiện, tôi cần năm trăm ngàn, là tiền chữa bệnh cho bà nội tôi.
Ngày hôm sau ở nhà hàng, tôi tình cờ bắt gặp Lục Kỳ Niên đang tìm một Tổng Giám đốc để ký hợp đồng.
Dáng vẻ hèn mọn, ngôn từ khẩn thiết, tựa như muốn quỳ xuống.
Anh ấy đang kiếm tiền để không phải cưới tôi.
Ba ngày sau, anh ấy chuyển cho tôi năm trăm ngàn không thiếu một đồng.
Tôi nói với bố tôi, tôi không muốn gả vào nhà họ Lục, cũng nói với cả gia đình nhà họ Lục.
Sau đó Lục Kỳ Niên ra nước ngoài.
Tôi thanh toán viện phí, bà tôi bắt đầu nhập viện để trị bệnh.
Trong kho vô trùng, liều lượng hóa trị gây chết người, hệ thống miễn dịch bị phá hủy hoàn toàn.
Bà ấy giống như người kề cận bên ranh giới sinh tử, chờ được cấy ghép tủy mới.
Nhưng khi cuộc cấy ghép sắp diễn ra, bên hiến tủy đã đổi ý.
Người nhà đối phương đột nhiên lên tiếng đòi năm trăm ngàn.
Nói là để bảo đảm sau khi hiến tủy, cho dù cơ thể có tổn hại gì, quãng đời còn lại vẫn có đủ chi phí sinh hoạt.
Bà nội ở trong kho vô trùng, không đợi được thêm mấy ngày nữa.
Tôi đi khắp nơi tìm kiếm sự giúp đỡ nhưng không được, cố gắng liên lạc với Lục Kỳ Niên.
Nhưng anh ấy đã ra nước ngoài, đổi số điện thoại, tôi không liên lạc được với anh.
Ngày cuối cùng, tôi tìm đến bố tôi, thay đổi quyết định, chấp nhận hôn sự này.
Ca cấy ghép tủy của bà nội đã thành công.
Vài ngày ngắn ngủi sau, nhà họ Lục lập tức phân phát toàn bộ mấy trăm tấm thiệp mời hôn lễ ra ngoài.
Lục Kỳ Niên ở nước ngoài, thân là người trong cuộc, cũng là người cuối cùng nhận được thiệp mời kết hôn của chính mình.
Tôi không nhớ rõ, sau đó khi anh ấy về nước, tới tìm tôi, đã nói những gì.
Tôi chỉ nhớ rõ, khi ấy cảm xúc trên mặt anh dường như bị xâu xé.
Đau buồn, phẫn hận, tuyệt vọng.
Còn có Ôn Tuyết đứng ở đằng sau, bất lực khóc nức nở.
Cuối cùng, là tôi nợ anh ấy.
05.
Tôi đã bất tỉnh rất lâu trên tuyết.
Tôi đã nằm mơ, mơ thấy Lục Kỳ Niên đi tới, đưa tôi đến bệnh viện.
Anh ấy nói: “Từng là vợ chồng, cũng không thể nhìn em cứ vậy mà chết được.”
Trong mơ cái gì cũng đẹp.
Đáng tiếc, khi tỉnh lại, tôi vẫn nằm trên tuyết.
Toàn thân tôi đông cứng.
Sắc trời tối tăm, trong màn tuyết, bốn phía đều yên tĩnh.
Chỉ có mình tôi nằm đây, như một con quái vật.
Đầu tôi đau như búa bổ, ngay cả lục phủ ngũ tạng cũng đau.
Trước kia tôi nghe nói, ung thư não giai đoạn cuối là đau đớn đến tột cùng, giờ thì tôi tin rồi.
Tôi đấu tranh một lúc lâu, ảo tưởng xem có ai có thể tới tìm tôi hay không.
Ảo tưởng thất bại.
Tôi tự mình đứng dậy, tới bệnh viện.
Tôi nói với bác sĩ điều trị Lâm Vũ: “Có thể kê thêm cho em mấy lọ thuốc giảm đau nữa được không?”
“Một lọ hết rất nhanh, lúc nào cũng phải chạy tới bệnh viện rất phiền phức.”
Lâm Vũ nhìn tôi, giọng điệu nghiêm túc mà bất mãn: “Hạn chế uống thuốc giảm đau, tình trạng của cô nên cần nằm viện.”
Tôi giật giật khóe miệng cười nói: “Nằm viện cũng không khỏi được. Hơn nữa, em còn phải làm việc kiếm tiền.”
Người đàn ông nhíu mày chất vấn tôi: “Đã đến nước này rồi, còn kiếm tiền cái gì?”
Tôi mỉm cười giải thích: “Muốn góp thêm chút tiền, mua cho mình một nghĩa trang.”
Từ khi bà nội ra đi, tôi dường như không còn nhà.
Chẳng có gì là sai khi muốn sau khi chết, có một chốn dung thân.
Lâm Vũ trước mặt tôi đang vô cùng không vui, đột nhiên không nói lời nào.
Anh ấy nhìn tôi hồi lâu, một cảm xúc kỳ lạ hiện lên trong đáy mắt, như đang thương hại tôi.
Tôi đã thấy những ánh mắt như vậy quá nhiều lần, cho nên đảo mắt, lẩn tránh ánh mắt anh ấy.
Tôi nói hết lời, mới lấy được vài lọ thuốc giảm đau.
Lúc tôi rời khỏi bệnh viện, cấp trên gọi điện thoại tới: “Cô lại đến muộn à! Không muốn làm nữa thì từ chức sớm rồi biến đi!”
Tôi hơi sửng sốt, nhìn thời gian trên điện thoại.
Tôi mới kịp phản ứng lại, tôi đã hôn mê trong tuyết cả đêm, bây giờ đã gần chín giờ sáng.
Tôi vẫn chưa thể biến đi được.
Ngay cả nghĩa trang ở thành phố Thượng Hải này cũng là tấc đất tấc vàng, một mảnh đất rẻ nhất cũng phải gần một trăm ngàn.
Tôi không muốn chết đi rồi sau đó được chôn ở nơi đất khách quê người.
Tôi nhận sai cả buổi, chờ bên kia mắng xong, mới lo lắng chạy tới công ty.
Chưa kịp bước qua cổng, cấp trên đã đi ra ngăn tôi lại:
“Tôi đã gửi địa chỉ qua điện thoại cho cô rồi, cô mang hợp đồng đến nhà hàng.”
“Ăn lẩu với Vương tổng xong, thì mang hợp đồng đã ký về đây.”
Vương tổng là người Tứ Xuyên, mức độ thích ăn cay có thể nói là rất đáng sợ, sáng sớm ra ăn lẩu cũng không có gì ngạc nhiên.
Da đầu tôi có chút tê dại, cố gắng từ chối: “Quản lý, tôi chưa thương lượng chuyện hợp đồng bao giờ, sợ sẽ xảy ra sự cố.”
Quản lý nhét thẳng hợp đồng vào tay tôi, sốt ruột nói: “Đi đi, không thì thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi đây, tùy cô quyết định.”