Đến Lúc Buông Tay FULL

Chương 1



Mẹ tôi bán tôi cho bố tôi, đổi lấy hai trăm triệu tệ.

Bố tôi lại quay đầu đưa tôi gả cho nhà họ Bùi.

Bùi Khâm trông rất đẹp trai.

Đẹp đến mức khi nhìn anh ấy lần đầu, tôi suýt quên phải chửi thầm trong lòng.

Dù nói là hổ sa cơ lỡ vận, nhưng anh ấy không hề có dáng vẻ gì là thảm bại.

Một khuôn mặt lai Tây hoàn mỹ, sống mũi cao và thẳng tắp.

Lãnh giấy đăng ký xong, tôi theo Bùi Khâm về nhà.

Suốt đường đi, anh ấy không nói một lời.

Mãi cho đến khi đứng trước cửa nhà, anh ấy mới quay lại nhìn tôi.

Anh ấy đeo máy trợ thính, giọng nói khàn khàn, lạnh lùng.

Anh ấy nói, chỉ là hình thức thôi, đừng tưởng thật sự là kết hôn với anh ấy.

Em gái của Bùi Khâm, Bùi Bội, cười nhạo:

"Cả loại người như cô cũng xứng gả cho anh trai tôi sao!"

"Đừng tưởng tôi không biết nhà họ Trương các người đang tính toán gì!"

Tính toán gì được chứ?

Chẳng qua là bố tôi không nỡ để cô con gái cưng của ông ấy gả qua đây.

Nhưng tiệc đính hôn đã tổ chức xong, bài báo cũng đã đăng.

Ông ấy sợ ảnh hưởng đến hình ảnh công ty, làm cổ phiếu giảm giá.

Tôi qua loa "Ừm ừm" hai tiếng.

"Phòng của tôi ở đâu?"

Tôi nhìn quanh một lượt.

Nghe nói, Bùi Khâm không chỉ thất bại trong việc tranh quyền thừa kế, mà còn gặp tai nạn mất thính giác, bị đuổi khỏi nhà họ Bùi, sống trong cảnh nghèo túng.

"Nghèo túng" mà lại ở căn hộ sang trọng thế này?

Nếu vậy, tôi cũng muốn "nghèo túng".

Bùi Khâm nhíu mày nói:

"Chỉ có hai phòng."

"Tôi sẽ ngủ trên sofa."

Ánh mắt của Bùi Khâm thoáng qua sự kinh ngạc, như thể không ngờ tôi lại chịu khó như vậy.

Chiếc sofa này còn lớn hơn cả phòng tôi, tôi có gì để phàn nàn chứ.

Hơn nữa, tôi chỉ cần ở đây sáu tháng là bố tôi sẽ đưa tôi năm trăm triệu tệ.

Tôi muốn năm trăm triệu tệ đó.

Tôi lục trong chiếc túi vải to, lấy ra một chiếc chăn nhỏ trải lên sofa.

Đây là chiếc chăn tôi đã ngủ từ nhỏ đến lớn.

Cũng là thứ duy nhất mẹ tôi đồng ý để tôi mang theo.

Bốn ánh mắt sau lưng nhìn chằm chằm tôi, khi tôi trải chiếc chăn nhỏ thật ngay ngắn.

Tôi vỗ tay, nói: "Xong rồi."

Không ngờ, Bùi Khâm bỗng lên tiếng: "Cô qua phòng của Bùi Bội mà ngủ đi."

02

Tôi ôm chiếc chăn nhỏ của mình qua phòng Bùi Bội.

Bùi Bội cực kỳ phản đối, giận đến mức sắp khóc.

"Tôi không muốn ở chung phòng với con quê mùa này!"

"Nó còn không xứng xách dép cho tôi!"

Không còn cách nào, tôi đành phải qua ngủ với Bùi Khâm.

Phòng của Bùi Khâm tối tăm, tông màu xám lạnh, nhìn cực kỳ cao cấp.

Giống như kiểu nhà của người thành đạt mà tôi từng thấy trên tạp chí.

Chẳng hợp chút nào với chiếc chăn hoạt hình cũ của tôi.

Tôi chọn một góc trong phòng, định nằm luôn dưới sàn, thì bị Bùi Khâm gọi lại.

"Cô lên giường ngủ đi. Mai tôi mua cái giường xếp."

"Được."

Tôi cũng chẳng khách sáo.

Tôi không ngốc đến mức nghĩ rằng Bùi Khâm sẽ có ý đồ gì với tôi.

Anh ấy vừa giàu vừa đẹp trai, trước khi sa cơ lỡ vận đã có cả tá cô gái tự nguyện lao vào.

Sa cơ rồi, chỉ cần khuôn mặt này cũng đủ để các bà cô giàu có chú ý.

Nhưng nghe nói, anh ấy rất thích chị tôi.

Theo đuổi chị ấy suốt ba năm, còn giữ mình vì chị ấy.

Cuối cùng cũng chờ được ngày nên duyên, hai người thành đôi.

Đúng lúc đó, anh ấy xui xẻo phá sản.

Khi tôi còn đang nghĩ miên man, thì nghe giọng anh ấy vang lên: "Tắm sạch sẽ rồi hãy lên giường."

Tôi kỳ cọ từng ngóc ngách trên người, tắm sạch sẽ không sót chỗ nào.

Nhưng tắm xong tôi mới nhớ ra mình không có đồ ngủ.

Bộ đồ tôi đang mặc là đồ cũ của chị gái, vốn định vứt đi nhưng bố tôi lại đưa cho tôi.

Tôi hé khe cửa phòng tắm, nhìn thấy Bùi Khâm đang ngồi trên giường đọc sách.

Ánh đèn dịu nhẹ.

Hắt lên sống mũi cao thẳng, đôi mắt sau cặp kính gọng đen.

Máy trợ thính của anh ấy đã tháo ra, đặt bên cạnh.

Khuôn mặt ấy giờ đây yên tĩnh, đẹp đẽ một cách khó tả.

Cảm giác xấu hổ mà tôi nghĩ đã mất đi từ lâu bỗng len lỏi quay lại.

Tôi không biết phải làm sao.

Kêu anh ấy cũng chẳng ăn thua, vì anh ấy không nghe thấy.

Tôi cứ đứng trong phòng tắm hơn nửa tiếng đồng hồ.

Đến khi hơi nước làm tôi choáng váng, mới nghe giọng anh ấy vọng vào.

"Sao lâu thế?"

"… Tôi không có đồ để mặc."

Anh ấy im lặng một lúc, rồi mở miệng với giọng điệu đầy chế nhạo.

"Trương Kiến nghĩ tôi sẽ bị mấy chiêu này dụ sao?"

Trương Kiến là tên bố tôi.

"Dùng mỹ nhân kế thì đừng mang một cây giá đỗ ra đây."

Tôi vội vàng phản bác: "Tôi không có…"

Có lẽ vì hơi nước quá lâu, giọng tôi nghe mềm mại hơn hẳn.

Bên ngoài lại im lặng.

Rồi nhanh chóng, tiếng bước chân quay lại.

"Không thấy đồ của cô, trước cứ mặc cái này đi."

"Mặc đàng hoàng." Anh ấy nhấn mạnh.

Một bàn tay dài thon thả đưa vào, cầm theo một chiếc áo ngủ màu đen.

Áo ngủ mang theo mùi hương của anh ấy, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương.

Tôi mặc đồ xong bước ra, lúc đó Bùi Khâm đã nhắm mắt lại.

Tôi đắp chiếc chăn nhỏ của mình, co lại một góc, cách xa anh ấy thật xa.

Giữa chúng tôi còn đủ chỗ cho cả Bùi Bội nằm.

Nếu cô ta muốn.

Trong bóng tối, Bùi Khâm lên tiếng:

"Người tôi thích là Dịch An."

"Tôi sẽ không xảy ra chuyện gì với cô đâu."