Đến Lúc Buông Tay FULL

Chương 4



Bùi Bội tự nguyện đi rửa chén.

Tôi rảnh rỗi, đứng trên ban công chăm sóc mấy chậu hoa.

Không biết từ lúc nào, Bùi Khâm đã đứng bên cạnh tôi.

Anh ấy cao lớn, ít nhất cũng phải một mét tám.

Nghe nói, mẹ anh ấy là một người mẫu nước ngoài.

Tôi ngẩng đầu lên, liền thấy Bùi Khâm đang nhìn tôi.

Hàng mi của anh ấy rất dài, in bóng mờ lên gò má, đường viền hàm sắc nét dường như hơi căng cứng.

Dưới ánh nắng, anh ấy như được phủ một lớp ánh sáng ấm áp, rực rỡ như vàng, đẹp trai như một vị thần.

Bùi Khâm năm nay hai mươi tư tuổi.

Lớn hơn tôi sáu tuổi.

So với mấy cậu trai trẻ trung ở trường cấp ba của tôi, anh ấy đẹp trai hơn rất nhiều.

Anh ấy đứng rất gần.

Gần đến mức tôi có thể nhìn thấy những lỗ chân lông nhỏ xíu và lớp lông tơ mỏng manh trên gương mặt anh ấy.

Hương gỗ đàn hương nhẹ nhàng bao quanh tôi.

"Cảm ơn em."

"Bội Bội hay quên, anh biết là em…"

Lời của Bùi Khâm bị một hồi chuông điện thoại cắt ngang.

Anh ấy nhìn vào màn hình, ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng.

Anh ấy nói: "Đợi chút, lát nữa nói tiếp," rồi nhanh chóng bước đi.

Tôi nhìn anh ấy đi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

Bùi Bội thò đầu ra từ bếp hỏi: "Ai thế?"

Tôi nhớ lại hai chữ "Dịch An" thoáng qua trên màn hình điện thoại ban nãy, khẽ lắc đầu, không nói gì.

Khi đi ngang qua phòng ngủ, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng nói bên trong.

Giọng chị tôi mềm mại và ngọt ngào.

Hình như chị ấy đang xin lỗi Bùi Khâm, nói rằng mình đã bỏ lỡ sinh nhật của anh ấy.

Bùi Khâm cười, nói không sao, nhưng trong giọng anh ấy có chút tiếc nuối và mất mát.

Tuy vậy, anh ấy không muốn làm khó chị, nên bảo chị đừng bận tâm.

Khi tôi ôm chậu hoa rời đi, nghe thấy anh ấy nói: "Anh đợi em."

Hóa ra, tình yêu của những cậu ấm giàu có lại trung thành và cảm động đến vậy.

Tôi nhớ đến một câu nói.

Người ta bảo, chỉ có người giàu mới có chuyện tình cảm rối ren, chỉ có người giàu mới đủ tư cách nói về tình yêu.

Những kẻ ăn không đủ no chỉ có tranh chấp tiền bạc.

Tôi cảm thấy câu nói ấy thật đúng.

Sau đó, lời mà Bùi Khâm định nói với tôi hôm đó, không bao giờ có cơ hội để nói tiếp.

Anh ấy đã hai lần muốn nói gì đó với tôi, nhưng hoặc tôi bận làm việc nhà, hoặc đang tập trung đọc sách.

Tôi phải chuẩn bị để trở lại trường học.

Bùi Khâm được học trong môi trường giáo dục hàng đầu.

Anh ấy lại thông minh, có thể dạy tôi rất nhiều thứ.

Những phân tích tình huống mà anh ấy viết ra tùy hứng cũng đã giúp tôi học hỏi không ít.

Tôi cố gắng làm việc nhà thật hoàn hảo để xem như trả học phí.

Tôi nấu súp cho anh ấy, rót nước, thậm chí xoa bóp vai.

Anh ấy không từ chối, nhưng đôi lúc ánh mắt hơi né tránh, và lại nhấn mạnh rằng chúng tôi chỉ là vợ chồng giả.

Tôi lúc nào cũng đáp lại rất thoải mái.