Đến Lúc Buông Tay FULL

Chương 9



Tôi không ngờ những lời tôi nói lại chính xác đến vậy.

Tối qua Trương Dịch An vừa đi, hôm nay cô ấy đã bay về.

Cô ấy nói, tối qua cô ấy đi làm thủ tục ly hôn.

Lúc này, cô ấy kéo theo một chiếc vali, đứng ngay trước cửa.

Mặc một chiếc váy liền thật đẹp, dù mệt mỏi đường xa vẫn không chút tiều tụy.

"A Khâm, em về rồi!"

Chiếc cốc cà phê trên tay Bùi Khâm rơi xuống đất.

Cà phê bắn lên người anh ấy, nhưng anh hoàn toàn không để ý.

Tôi biết ý lùi về phòng.

Trương Dịch An bước vào.

Qua khe cửa, tôi thấy hai người họ ôm chặt lấy nhau.

Tôi không nhìn thêm, xoay người trở lại thu dọn hành lý.

Hành lý của tôi vẫn là chiếc túi vải cũ.

Đồ đạc không nhiều, chỉ có chiếc chăn nhỏ và hai bộ quần áo để thay.

Cùng với chiếc túi vải nhỏ chứa kẹo trái cây mà bà ngoại để lại.

Tôi đợi một lúc.

Quả nhiên nghe thấy tiếng cửa đóng lại.

Bùi Khâm và Trương Dịch An đã ra ngoài.

Tôi dọn đồ rất nhanh.

Nhưng hôm nay đồ giặt chưa được phơi.

Tôi phơi đồ xong, rồi lau sạch cà phê đổ trên sàn phòng khách.

Làm xong mọi thứ, tôi xách chiếc túi vải lên.

Tôi định gửi tin nhắn cho Bùi Khâm, nhưng lại sợ làm phiền thời gian riêng của anh ấy với Trương Dịch An.

Thôi vậy.

Dù sao, chờ khi nào anh ấy rảnh đi làm thủ tục ly hôn, anh sẽ liên lạc với tôi.

Nhưng ngay khi tôi mở cửa, tôi thấy một gương mặt thở hổn hển.

"Em định đi đâu?"

Bùi Khâm nhìn chằm chằm vào tôi, ánh mắt anh đầy cảm xúc mãnh liệt mà tôi không hiểu được.

"Không phải anh vừa đi với Trương Dịch An sao?"

"Tôi chỉ đưa cô ấy đến khách sạn, tôi không lên." Bùi Khâm đáp.

"Tôi định nói với anh, tôi sẽ đi." Tôi gật đầu, nói. "Tôi ở đây, để cô ấy biết cũng không hay."

Tôi tuy không thích Trương Dịch An, nhưng tôi muốn Bùi Khâm hạnh phúc.

Anh là một trong số ít những người tốt mà tôi từng gặp.

Dù bề ngoài lạnh lùng, nhưng anh luôn quan tâm tôi.

Quần áo của tôi đều là anh nhờ Bùi Bội mua giúp, cả đồ dùng cá nhân của tôi cũng vậy.

Lần đầu tôi ăn cay bị đau bụng, chính anh đã ra hiệu thuốc ở cổng khu mua thuốc cho tôi.

Tiếng Anh giao tiếp của tôi rất kém, anh thường ngồi luyện tập cùng tôi.

Khi anh họp trực tuyến với đối tác nước ngoài, anh cho tôi ngồi bên cạnh ghi chú lại.

...

Nói chung, anh ấy là một người rất tốt.

Tôi hy vọng anh có thể ở bên người anh yêu.

"Chúc mừng anh đạt được điều mình mong muốn, chúc anh và Trương Dịch An…"

Tôi vừa nói vừa cười, không nhận ra biểu cảm của người trước mặt càng lúc càng u ám.

Chỉ thấy anh "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.

"Két."

Còn khóa trái cửa.

Chiếc túi vải của tôi rơi xuống đất.

Anh ôm chặt lấy tôi, cúi xuống hôn.

Nụ hôn này không còn nhẹ nhàng như lần trước, mà dữ dội và mãnh liệt.

Anh áp tôi vào tường, không nói một lời, tập trung hôn tôi.

Nụ hôn kéo dài không ngừng, còn dùng cả răng.

"Bùi Khâm, đau..." Tôi đẩy anh ra.

Nhưng anh nhận ra sự chống cự của tôi, lại càng siết chặt hơn.

"Đừng đi."

Anh thì thầm, lại tìm đến môi tôi.

Tôi sợ hãi, theo phản xạ né tránh.

Ánh mắt anh tối sầm lại, ánh mắt tràn đầy vẻ tổn thương.

"Em thật sự không thích tôi đến vậy sao?"

Đầu tôi trống rỗng, đến giờ vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Không phải anh ấy thích Trương Dịch An sao?

Không phải họ đã ra ngoài cùng nhau rồi sao?

Vậy tại sao giờ đây tôi lại bị anh ấy ép sát và hôn?

"Em có thể đừng đi không?" Bùi Khâm đột nhiên hỏi.

Đầu óc tôi rối bời.

Tôi không trả lời.

Ánh mắt Bùi Khâm dần mất đi ánh sáng.

"Xin lỗi…"

Anh ấy nói lời xin lỗi, rồi tháo máy trợ thính ra.

Sau đó, khi tôi cầu xin, anh ấy mỉm cười và nói: "Tôi nghe không thấy."

"Hoan Hoan không ngoan chút nào."

"Em không thể đối xử với tôi như vậy."

"Em không thể không có được trái tim tôi rồi bỏ đi như thế."

"Em thực sự không thích tôi dù chỉ một chút sao?"

"Thôi, không cần trả lời đâu."