05.
Tôi hiểu rồi, tôi thực sự hiểu rồi.
Thực sự không thể lộn xộn với đàn ông 30 tuổi được đâu.
Sáng hôm sau, tôi cố nén nước mắt mà bò dậy khỏi giường.
Sau này tôi không dám bỏ tiết của anh ấy nữa đâu!
Lần này chỉ mới là chuẩn bị trốn tiết thôi mà tôi đã tốn công tốn sức như thế này rồi.
Sau này tôi mà trốn tiết thật thì chắc sẽ chết dưới thân người đàn ông này mất thôi!!!
Điều tốt lành duy nhất lúc này là Cố Hằng đồng ý hợp tác với tôi để che giấu cuộc hôn nhân này.
Cũng may hôm đó không có lớp của Cố Hằng, tôi vội vàng chạy đến giảng đường, cuối cùng cũng nơi.
Tôi cứ lơ ma lơ mơ cho đến khi giọng nói của Triệu Tiểu Vũ đánh thức tôi dậy.
“Này Tống Vãn, sao bình nước của cậu lại giống hệt bình của giáo sư Cố vậy!”
? ? ?
Cơn buồn ngủ của tôi biến mất ngay lập tức.
Nhìn cái bình giữ nhiệt màu đen mà tôi thản nhiên đặt trên bàn, đầu óc tôi trống rỗng.
Vãi!!!
Sao tôi lại cầm bình nước của Cố Hằng đến đây?
Chẳng lẽ sáng nay dậy sớm quá, đầu óc không tỉnh táo mà cầm nhầm sao?
“Không, không, không phải!” Tôi giả vờ bình tĩnh.
“Giống hệt nhau luôn ý, tớ nhớ rõ chiếc bình hôm qua giáo sư Cố cầm trên lớp cũng giống thế này mà!”
Triệu Tiểu Vũ nghi ngờ nhìn tôi và nói: “Tống Vãn, không lẽ cậu…”
Nhịp tim của tôi vô thức tăng lên.
“Không lẽ cậu thành fan của giáo sư Cố rồi à? Lại còn đi mua bình nước giống hệt của giáo sư Cố nữa chứ.”
Triệu Tiểu Vũ vỗ vai tôi tỏ vẻ thông cảm.
“Là chị em với nhau, tớ hiểu tâm trạng này của cậu, nhưng tớ vẫn khuyên cậu hãy sớm từ bỏ đi, người ta đã có vợ rồi! Không có hy vọng gì đâu!”
Tôi nhắm mắt lại, trái tim treo lơ lửng nặng trĩu.
“Không, không, chỉ là tớ thấy chiếc cốc này trông rất đẹp thôi.”
Triệu Tiểu Vũ cầm cốc lên và tặc lưỡi: “Tớ nói này, trời tháng chín nóng như thế này mà cậu vẫn cầm nguyên cả cái phích nước vì giáo sư Cố à? Bên trong có gì thế?”
Cô ấy lắc nhẹ, lấy làm lạ hỏi: “Cũng nặng tay đấy!”
Tim tôi đập thình thịch, tôi cầm lấy cái bình và vặn nắp mở ra, một mùi thơm thoang thoảng thoảng qua.
“Cháo ngân nhĩ?”
Triệu Tiểu Vũ sửng sốt: “Cái này…cái này là bạn trai cậu chuẩn bị cho cậu à, ngọt ngào quá!”
Tôi nhất thời không nói được lời nào, chỉ có thể lén lút lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Cố Hằng.
“Anh để bình giữ nhiệt trong túi của em đấy à?”
Một lúc sau Cố Hằng mới trả lời: “Bỏ bữa sáng dễ bị đau dạ dày lắm.”
Đúng là anh ấy…
Buổi sáng tôi vật vã lắm mới thức dậy được nên hay bỏ bữa sáng.
Không biết từ khi nào mà Cố Hằng biết tôi có thói quen này, chỉ cần ở bên cạnh tôi, anh sẽ giám sát tôi ăn sáng.
Hôm nay thật sự là dậy quá muộn rồi, tôi vất vả tắt đồng hồ báo thức rồi chạy thẳng đến trường luôn, không ngờ từ sáng sớm anh đã chuẩn bị như vậy...
Nơi nào đó trong trái tim tôi dường như mềm ra, trướng lên một cách khó hiểu.
…
Buổi sáng lên lớp xong tôi về ký túc xá, tôi phát hiện đã có người động vào đồ của tôi.
Mấy đồ chăm sóc da của tôi lúc đầu được để ngăn nắp bây giờ thì lộn xộn hết cả chiếc tủ nhỏ bị khóa như bị cố mở ra.
Lòng tôi bỗng nhiên dâng lên nỗi nghi ngờ: “Ký túc xá của chúng ta có trộm à?”
Triệu Tiểu Vũ đi theo phía sau “A” một tiếng, do dự hỏi: “Không…không phải chứ? Khóa cửa ký túc xá cũng không bị hỏng mà?”
Tôi quay đầu định đi ra ngoài: “Tớ đi tìm cô quản lý ký túc.”
Lúc này Châu Vân vốn đang nằm trên giường và quẹt điện thoại, cuối cùng cũng ló mặt ra: “Này Tống Vãn, hôm qua quên không nói với cậu, sữa rửa mặt của tôi hết rồi nên mượn của cậu dùng, cậu không để ý chứ?”
Tôi chỉ vào cái bàn: “Cậu chỉ mượn sữa rửa mặt của tôi thôi à?”
Vẻ mặt cô ta có chút bất an: “Rửa mặt xong, tiện thể dùng thêm một ít kem dưỡng da của cậu, cậu sẽ không keo kiệt như vậy chứ?”
Tôi tức giận cười: “Dùng mà không hỏi thì chính là ăn cắp, đạo lý đơn giản như vậy mà gia đình cậu không dạy cậu à?”
Sắc mặt Châu Vân lập tức thay đổi: “Cậu đang nói ai ăn cắp! Hơn nữa, dùng một chút đồ của cậu thì đang bao nhiêu tiền đâu! Cùng lắm thì tôi đền cho cậu là được chứ gì!”
06.
Tôi nhìn chằm chằm cô ta, nói từng chữ một: “Cái tủ này toàn đồ cá nhân của tôi, nếu làm mất đồ của tôi thì cậu có chịu trách nhiệm không?”
Châu Vân cười lạnh một tiếng: “Vậy cậu nói thử tôi nghe xem cậu mất thứ quý giá gì nào?”
Trần Thi Mạt đang đắp mặt nạ bên cạnh cô ta, nói: “Tống Vãn, chúng ta ở cùng một ký túc xá mà, làm căng quá cũng không hay đâu!”
“Cậu cũng không mất gì hết, cậu ấy cũng xin lỗi rồi, thôi bỏ qua đi.”
Tôi chỉ muốn cười: “Nếu cậu ta lục đồ của cậu thì cậu có nói như vậy không?”
Trần Thi Mạt dừng lại, liếc nhìn tôi rồi tháo mặt nạ và đứng dậy rửa mặt.
Tôi kiểm tra mọi thứ trong tủ, bên trong có một hộp trang sức bằng nhung xanh.
Tôi mở ra xem, chiếc nhẫn kim cương bên trong vẫn lặng lẽ nằm đó, trái tim đang treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng buông ra.
Tôi thường không đeo nhẫn cưới, chỉ để vào hộp rồi cất đi, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Triệu Tiểu Vũ nhìn thấy nó và ngạc nhiên nói: “Oa, nhẫn của cậu à Tống Vãn, đẹp quá!”
Châu Vân cười khẩy: “Chỉ là một chiếc nhẫn đá nhân tạo thôi mà. Cùng lắm là mấy chục tệ, mất cũng có gì đâu mà tiếc.”
Tôi không muốn phí lời với cô ta nữa, bắt đầu dọn dẹp lại bàn.
Triệu Tiểu Vũ cúi người: “Cậu có link mua chiếc nhẫn kia không, cho tớ đi!”
Chiếc nhẫn cưới đó là Cố Hằng đặc biệt nhờ người đặt riêng cho tôi, làm gì có link mà mua.
Tôi chỉ biết lắc đầu: “Bạn trai tớ mua, tớ không rõ lắm.”
“À thế thôi...” Triệu Tiểu Vũ cảm thấy tiếc nuối.
Châu Vân mỉa mai: “Con gái ấy à, vẫn nên tỉnh táo một chút, coi món đồ rẻ tiền của đàn ông tặng là trân bảo, nói ra không chừng bị người ta cười cho đấy.”
Tôi cũng không ngẩng đầu lên: “Đúng vậy, đồ đạc của mình nhất định phải tự giữ cho kỹ, nếu không thì bị người khác dùng lúc nào cũng không hay.”
“Cậu!” Châu Vân trong lòng nóng như lửa lại không cách nào phản bác lại, cuối cùng chỉ có thể quay lưng tiếp tục nghịch điện thoại.
Tôi lại nhìn vào hộp trang sức.
Mấy năm học đại học tôi chi tiêu cũng ít, sinh hoạt tầm phổ thông thôi, đó là lý do tại sao Châu Văn lại nghĩ chiếc nhẫn này là đá nhân tạo.
Nhưng như vậy cũng không sao, nếu thật sự nhìn ra nó là nhẫn kim cương thì mới là kỳ lạ đó!
Phải cất thật kỹ mới được.
...
Một tháng trôi qua trong nháy mắt, cuối cùng tôi dần dần chấp nhận sự thật rằng Cố Hằng là giáo sư của tôi.
Trên lớp cố gắng nghe giảng, chăm chỉ hoàn thành bài tập về nhà và thái độ nghiêm túc chuẩn chỉnh.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là lời đồn đoán trong trường về vợ của Cố Hằng là ai, không những không biến mất theo thời gian mà ngày càng lan rộng.
Chỉ cần là lớp của anh ấy thì sẽ luôn có những nam sinh nữ sinh đến nhiều chuyện.
“Đúng rồi, vợ của giáo sư Cố là ai thế? Đã một tháng rồi, sao vẫn chưa tìm được?”
“Đúng vậy! Thầy ấy kỹ lắm! Tôi chưa thấy thầy ấy thân thiết với ai ở trường này cả!”
“Này, các cậu nói xem hay là lúc đó giáo sư Cố nói dối chúng ta? Thầy ấy căn bản vẫn chưa kết hôn, chỉ là muốn lừa chúng ta thôi!”
Triệu Tiểu Vũ nghe thấy cuộc thảo luận của các cô gái phía trước, không thể không hỏi Trần Thi Mạt đang ngồi bên cạnh:
“Thi Mạt này, không phải cậu quen giáo sư Cố sao, chuyện thầy ấy kết hôn có thật không đấy?”