09.
Tai tôi lập tức đỏ bừng.
Lão này thật là…
“Không được!” Tôi cương quyết từ chối.
“À thế à.”
Cố Hằng có chút tiếc nuối, gật gật đầu: “Vậy thì miễn cưỡng yêu cầu giảm 20% vậy.”
Vừa nói, anh vừa ném chiếc cà vạt lên tay vịn của ghế sô pha rồi đi về phía tôi.
Hơi thở ngột ngạt đến gần, đột nhiên tôi trở nên lo lắng.
Rõ ràng đây không phải mới ngày đầu tiên ở bên nhau nhưng…
“Tắm xong chưa?” Anh trầm giọng hỏi.
Tôi vừa định nói thì đột nhiên Triệu Tiểu Vũ điên cuồng gửi tin nhắn cho tôi qua điện thoại.
“Chết rồi, chết rồi, hôm nay giáo sư Cố dạy ở lớp bên cạnh có nói là tuần sau sẽ có bài kiểm tra định kỳ!”
“Cứu với! Sao trên đời lại có một vị giáo sư ác độc như vậy!!!”
“Bọn họ sắp bị làm bài kiểm tra rồi, chúng ta cũng chạy không thoát đâu!”
“Thế là hết rồi, trong lớp tớ chỉ mải ngắm thầy ấy chứ ai đâu mà nghe được thầy ấy đang giảng cái gì chứ!”
“Vả lại lớp của thầy ấy vốn dĩ đã rất khó học.”
“Tống Vãn! Sao cậu không trả lời tin nhắn của tớ! Cậu có sắc quên bạn đúng không!”
Tôi vô ý liếc nhìn, sau đó kinh ngạc đẩy Cố Hằng ra.
“Đợi chút!” Tôi không tin mà nhìn chằm chằm vào anh,
“Anh muốn cho làm bài kiểm tra định kỳ à??”
Điều này khác hoàn toàn với trường đại học mà tôi tưởng tượng!
Cố Hằng nhướng mày: “Tiết của anh lúc nào mà chả có. À, vốn dĩ định tiết học ngày mai sẽ thông báo với bọn em.”
Tôi: “...”
Đây mà là lời con người sao?
Điện thoại đột nhiên rung lên, Triệu Tiểu Vũ không thấy tôi trả lời nên đã gọi điện thoại luôn.
Tôi vừa định bắt máy, Cố Hằng đã cầm điện thoại đi trước.
Tôi chắp tay van xin anh nhưng cuối cùng anh vẫn ấn nghe máy.
Trong giây tiếp theo tôi đã thấy anh ấn mở loa ngoài!
“Tống Vãn ơi! Cậu mau nghĩ xem nên làm cách gì bây giờ đi!”
“Tớ nghe nói điểm kiểm tra định kỳ hàng tháng sẽ được tính vào điểm trung bình đó!”
Tôi trố mắt nhìn anh, thầm nghĩ “Vãi, người đàn ông này không phải là người!”
“Không phải cậu bê chồng bài tập đến văn phòng cho giáo sư Cố sao?”
“Mau nghĩ kỹ lại xem lúc đó có thấy tờ giấy gì lạ lạ ở đó không!”
Triệu Tiểu Vũ vừa buồn vừa phẫn uất: “Chưa gì mà đã có kiểm tra định kỳ rồi, đề thi nhất định đã viết xong từ lâu.”
“Hay là chúng ta nhân cơ hội nào đến văn phòng của thầy ấy xem có trộm được đề nào không?”
Giọng nói to và rõ ràng vang khắp phòng khách, không khí như đông cứng lại.
Toàn thân tôi tê dại.
Những lời này có thể nói riêng tư với tôi có được không?
Bị tóm ngay trước mặt chính chủ, cậu có nghĩ qua xem tớ sẽ sống chết thế nào chưa hả?
Tôi còn chưa kịp cản cô ấy lại thì Cố Hằng đã lên tiếng.
“Thực xin lỗi.”
Âm thanh trầm thấp của người đàn ông vang lên: “Hiện tại cô ấy đang bận chút việc.”
Đầu dây bên kia rơi vào im lặng.
Tôi vội giật điện thoại, luống cuống giữ lấy sự tôn nghiêm cuối cùng: “Không không, à Tiểu Vũ này, hay là đợi tớ về rồi nói tiếp nhé?”
Một lúc sau, giọng nói nghi ngờ của Triệu Tiểu Vũ từ bên kia truyền đến: “Tống Vãn…”
“Tớ đây, tớ đây, vừa rồi là bạn trai tớ nghe điện thoại, anh ấy đùa chút thôi, cậu đừng để ý…”
“Không phải…”
Triệu Tiểu Vũ ngập ngừng hỏi: “Sao tớ lại thấy giọng của bạn trai cậu…giống giáo sư Cố…”
10.
Đầu óc tôi trống rỗng, trừng mắt nhìn Cố Hằng, đều là lỗi của anh!
Không để ý đến anh ấy nữa, tôi bắt đầu vắt óc giải thích: “Cậu nghe nhầm rồi, âm thanh qua điện thoại hơi méo một chút!”
“Ừm, cũng đúng.”
Triệu Tiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm: "Ha ha! Vậy mới nói sao mà là giọng của thầy ấy được, thế chẳng khác nào nói cậu là vợ của giáo sư Cố à!”
Tôi: “...”
Khóe miệng Cố Hằng khẽ động, giống như còn muốn nói điều gì, tôi lập tức lao tới bịt miệng anh lại, không cho phép anh lên tiếng nữa.
Không ngờ lần này tôi dùng lực quá mạnh, gần như cả người tôi đều đè lên ngực anh, anh phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Triệu Tiểu Vũ nhàn nhạt nói: “E hèm, thôi tớ không làm phiền cậu nữa đâu, tạm biệt nhé!”
Nói xong cô ấy nhanh chóng cúp điện thoại, để mặc tôi mớ hỗn độn này.
“Xong em rồi, lần này có nhảy xuống sông Hoàng Hà thì em cũng không rửa sạch được nỗi oan này mất!”
Tôi không nhịn được mà đấm Cố Hằng một cái: “Ai bảo vừa rồi anh nghe máy làm gì!”
Cố Hằng cười, gật đầu đồng ý: “Đúng rồi, vậy thì sẽ không biết bọn em định lẻn vào văn phòng anh để trộm đề thi.”
Tôi: “...”
Mặc dù tôi không làm gì cả nhưng tại sao tôi lại thấy tội đồ thế nhỉ?
Tôi cười với anh: “Cô ấy chỉ nói vậy thôi, với lại em đâu có đồng ý với cô ấy đâu đúng không.”
Cố Hằng: “Anh thấy em cũng có vẻ khá muốn mà.”
Có những việc đừng nên bóc mẽ ra làm gì…
Tôi thực sự không biết phải đối mặt với anh như thế nào, vì vậy tôi lập tức đứng dậy và nhường nhịn anh một chút: “Anh mới đi làm về chắc là mệt rồi, em chuẩn bị nước tắm cho anh nhé.”
Vừa mới đứng dậy, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đã ôm lấy eo tôi.
Tôi mặc váy ngủ ngồi trong vòng tay anh, tôi không thể nào lờ đi sự nóng bỏng đang truyền đến từ cơ thể của anh được.
“Em muốn đi đâu?”
Khóe môi Cố Hằng khẽ cong lên, trong đôi mắt đen sâu thẳm kia dường như ẩn chứa một vòng xoáy, khiến người ta vô thức say mê: “Lần này là em chủ động trước mà.”
Không tin nổi, người đàn ông này phản đòn càng ngày càng tốt!
Tôi theo bản năng cảm nhận được nguy hiểm, liều mạng giãy giụa: “Thật…thật sự em đâu có muốn trộm đề thi của anh đâu…”
Tôi còn chưa nói hết câu, nụ hôn của Cố Hằng đã rơi xuống.
Giọng nói trầm ấm mà lười biếng vang lên, phá vỡ hơi thở nóng bỏng đang đan xen giữa chúng tôi.
“Vậy để anh xem xem bản lĩnh của em tới đâu nào?”
...
Tôi không có bản lĩnh gì đâu, thật đấy.
Sáng hôm sau khi thức dậy, tôi thấy người mình như thể mới bị xe cán qua vậy.
Tôi lê thân thể rã rời của mình một cách khó khăn, xoa xoa phần eo đau nhức để đến lớp, sự hiểu biết của tôi về Cố Hằng đã đạt đến một tầm cao mới.
Yêu đương với người lớn tuổi còn nguy hiểm hơn nhiều!
Triệu Tiểu Vũ đỡ tôi ngồi xuống, vừa nhìn thấy tôi đã liếc lên liếc xuống tận mấy lần: “Này, tối qua thế nào?”
Tôi buồn bã nhìn cô ấy: “Còn làm sao nữa, cậu không thấy trên trán tớ ghi hai chữ “oán giận” à?”
Cô ấy như thể không cảm thấy được một chút oán khí nào của tôi, vỗ vai tôi và nói nghiêm túc: “Người trẻ tuổi vẫn nên chú ý sức khỏe một chút…”
Tôi: “...”
Mấy lời này cậu nên nói với lão già kia kìa!
11.
“Giáo sư Cố đến rồi!”
Không biết là ai hét lên, giảng đường đang ồn ào đột nhiên yên tĩnh lại.
Hôm nay Cố Hằng hiếm khi đổi sang áo sơ mi trắng, đeo kính. Càng nhìn càng thấy anh trông nhẹ nhàng và lịch thiệp.
Có người xúc động thì thào: “Sao mà lại có người mặc áo sơ mi trắng thôi mà cũng đẹp đến thế nhờ!”
Tôi càng cảm thấy tủi thân, tôi trông héo hon thế này mà sao anh sảng khoái thế hả!
Cố Hằng nhìn chung quanh: “Tuần sau có kiểm tra định kỳ hàng tháng.”
Giảng đường ngập tiếng thở than.
Mặc dù hôm qua tôi đã nghe tin từ lớp bên cạnh rồi nhưng đến lúc chính tai mình nghe được thì tôi vẫn không tin nổi.
“Giáo sư ơi đề có khó lắm không ạ?”
“Để chúng em một con đường sống với! Làm người trẻ khổ lắm thầy ơi!”
Sau khi nghe bọn họ la hét một hồi, ánh mắt Cố Hằng lướt qua tôi như không có chuyện gì, sau đó anh chậm rãi nói: “Xét thấy hoàn cảnh thực sự khó khăn của một số sinh viên nên hôm nay sẽ tóm tắt lại một số điểm chính.”
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, toàn bộ phòng học gần như sôi sục.
“Aaaa! Giáo sư Cố đúng là thần tiên!”
Tôi không cảm thấy vui cho lắm, âm thầm rụt cổ lại một cách đầy tội lỗi.
Đúng vậy, tôi chính là “một số sinh viên” đó đây.
Sau một tiết học chật vật, tôi nhìn vào cuốn sách đầy vết đánh dấu trên tay và thở phào nhẹ nhõm.
Haizzz, cuối cùng thì tôi cũng không cần trộm đề thi nữa rồi.
Cố Hằng rời đi trước, trong phòng ồn ào.
“Hình như hôm nay tâm trạng của giáo sư Cố rất tốt.”
“Thật sao? Tôi cũng nghĩ như vậy!”
“Cậu thấy chuyện này có liên quan đến vợ của thầy ấy không? Mỗi lần nhắc đến vợ là mắt thầy ấy đều có ý cười.”
“Đúng đó! Nhưng mà không biết vợ thầy là ai nhỉ, có thể thu phục được vị thần tiên này…”
Tôi giả vờ không nghe thấy, thu dọn đồ đạc và đi ra ngoài.
Đột nhiên, có một tiếng cảm thán từ bên cạnh.
“Tìm thấy vợ của giáo sư Cố rồi!”
Tim tôi đập mạnh, tôi theo bản năng quay đầu lại nhìn, bị phát hiện rồi sao? Không thể nào! Tôi giấu kỹ lắm mà!
Người lên tiếng là một cô gái.
Giọng nói của cô ấy đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Thật sao? Ai, ai, ai!”
“Sao cậu tìm được thế, kể nghe đi.”
Cô gái giơ điện thoại di động lên, vẻ kinh ngạc trên mặt vẫn chưa phai nhạt: “Các cậu tự xem đi! Ai đó đã đăng một bức ảnh họ về nhà cùng nhau trên topic tỏ tình! Chung một khung hình luôn! Bằng chứng rõ ràng!”
Cô gái nói và nhìn về phía tôi.
Tim tôi "thịch" một tiếng, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng.
Hình chụp?
Tôi và Cố Hằng chưa từng đi cùng nhàu, sao có thể bị chụp ảnh lại được?
Khoảnh khắc tiếp theo, cô gái sau lưng tôi hét lên một cách phấn khích: “Trần Thi Mạt! Hóa ra cậu là vợ của giáo sư Cố à! Cậu giấu cũng kỹ quá đấy!”
? ? ?