Giáo Sư Là Chồng Tôi FULL

Chương 7



14.
Trước khi tôi kịp nói gì, Châu Văn đã bĩu môi: “Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ kỷ niệm của trường rồi, sợ là không tập kịp đâu.”

Trần Thi Mạt suy nghĩ một lúc: “Bản nhạc tớ chọn hơi khó, chưa kể nếu đã lâu rồi cậu không động vào piano thì không chơi được đâu. Tống Vãn, cậu nghĩ sao? Nếu cậu không muốn thì tớ sẽ thuê người ngoài trường.”

Đã đến nước này rồi, nếu từ chối thì coi như tôi nhát gan.

Tôi gật đầu: “Được.”

Trần Thi Mạt có vẻ nhẹ nhõm: “Vậy tớ sẽ gửi địa điểm cho cậu, ngày mai chúng ta bắt đầu tập thử nhé.”

Tôi muốn hỏi về Trần Thi Mạt về chuyện của Cố Hằng, nhưng ký túc xá nhiều người quá cũng không tiện nên tôi bỏ ý định đó luôn.

Dù sao thì tôi cũng đang ở trong ký túc xá, tôi không muốn gây ra chuyện gì ồn ào.

Ngày hôm sau, tôi và Trần Thi Mạt cùng nhau đến buổi tổng duyệt.

Tiết mục này là màn độc tấu violin của Trần Thi Mạt, kèm theo toàn bộ phần hòa tấu và phần piano do tôi phụ trách.

Vừa bước vào, mọi người trong phòng đều nhìn tôi.

Một cô gái nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Thi Mạt, đây là người cậu mời đến đệm đàn piano sao? Hình như tớ chưa gặp cô ấy bao giờ.”

Trần Thi Mạt giải thích: “Đây là bạn cùng phòng của tớ, trước đây cô ấy cũng học piano, nhưng cô ấy không hứng thú với việc tham gia dàn nhạc lắm cho nên cô ấy không quen mọi người.”

Cô ta thấp giọng an ủi tôi: “Đừng căng thẳng, mọi người đều rất tốt, cho dù cậu chơi không tốt, họ cũng sẽ không chê cười cậu đâu.”

Tôi cười: “Vậy thì tôi chỉ đành cố gắng chơi thật tốt để không phụ lòng mọi người vậy.”

...

Sau khi chơi một bản nhạc, tôi ấn phím đàn cuối cùng và duỗi cổ tay.

Đúng là lâu lắm rồi tôi mới chơi piano, lần trước khi tôi mới kết hôn với Cố Hằng, nhìn thấy một cây piano lớn trong phòng khách của anh ấy, có hứng thú nên tiến lên chơi một bản.

Cố Hằng có vẻ khá thích, nhưng tôi lười nên sau đó không chơi nữa.

May mắn thay, tôi đã chơi đúng nhạc phổ.

Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên cảm thấy trong phòng bầu không khí có chút không đúng, ngẩng đầu lên, phát hiện mọi người đều dùng ánh mắt khác nhìn mình.

Tôi hơi ngạc nhiên: “Sao thế?”

Sau một lúc im lặng, một chàng trai lên tiếng: “Tống Vãn đúng không? Cậu chơi piano giỏi quá! Trình độ này thì độc tấu piano cũng được nữa!”

Trần Thi Mạt đột nhiên cười ngắt lời anh ta: “Mọi người vất vả rồi, tớ vừa đặt trà sữa, sắp tới rồi.”

Nhiều người reo hò.

Cô gái trò chuyện với cô ta lúc nãy cười nói: “Thi Mạt, trà sữa này là giáo sư Cố đặt đúng không?”

Trần Thi Mạt đỏ mặt: “Có liên quan gì đến thầy ấy đâu.”

“Còn giả vờ! Tất cả mọi người đều biết hết rồi!”

Sự chú ý của mọi người nhanh chóng bị chuyển hướng sang thảo luận về Trần Thi Mạt và Cố Hằng.

“Này Thi Mạt, giáo sư Cố lần này nhất định sẽ đến xem cậu biểu diễn trên sân khấu đúng không?”

15.
Đôi mắt của Trần Thi Mạt lấp lánh, dường như có một chút mong đợi, cô ta nói: “Đây là lễ kỷ niệm của trường mà, thầy ấy sẽ đến với tư cách là giảng viên chứ không phải vì tớ đâu.”

“Không thể nói như vậy được, lễ kỷ niệm có nhiều tiết mục lắm, tiết mục này chắc chắn sẽ thu hút thầy ấy rồi.”

“Đúng vậy! Vậy chúng ta nhất định phải biểu hiện thật tốt, có thể gây ấn tượng trước mặt giáo sư Cố.”

“Thi Mạt này, nhân tiện sau buổi lễ chúng ta có một bữa tiệc tối, sao cậu không mời giáo sư Cố đi cùng luôn.”

Vẻ mặt của Trần Thi Mạt có chút do dự.

Một cô gái khác nói thêm: “Ôi, dù sao thầy ấy cũng là giáo sư, còn chúng ta là sinh viên, tất nhiên là có áp lực rồi, vả lại người ta chắc cũng muốn có không gian riêng của hai người.”

Trần Thi Mạt cuối cùng đã lớn tiếng dừng chủ đề này lại: “Được rồi, được rồi, mấy chuyện này nói sau đi, bây giờ chúng ta diễn tập lại lần nữa.”

...

Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.

Lần này là lễ kỷ niệm 70 năm thành lập trường, buổi lễ được tổ chức trong hội trường chật kín người, rất sôi động.

Tôi đợi ở hậu trường cùng mọi người, đồng thời bắt đầu tự trang điểm.

Đột nhiên, bên ngoài có tiếng ồn ào.

Không biết là ai thấp giọng kêu lên: “Mấy vị đàn anh và giảng viên vào đến nơi rồi! Tôi nhìn thấy giáo sư Cố rồi!”

Hả?

Cố Hằng không phải nói buổi chiều mới có chuyến bay về sao? Sao lại lúc này lại có mặt ở đây rồi?

Các cô gái ngay lập tức nhìn Trần Thi Mạt với vẻ mặt trêu chọc.

“Thi Mạt, giáo sư Cố đến thật kìa!”

Trần Thi Mạt hai mắt sáng ngời, vẻ mặt đỏ bừng giậm chân: “Được rồi, tiết mục sắp bắt đầu, nhanh lên chuẩn bị đi!”

Tôi lấy điện thoại ra gửi cho Cố Hằng một tin: “Anh về rồi à?”

Đợi mấy phút, Cố Hằng vẫn không trả lời.

Trong những dịp như vậy, có lẽ anh ấy không có nhiều thời gian để mở điện thoại lên.

Tôi chỉ có thể tiếp tục trang điểm, định đợi đến khi buổi biểu diễn kết thúc rồi mới đến chỗ anh ấy.

“Trời ơi!” Triệu Tiểu Vũ vừa vào hậu trường để hóng hớt, nhìn thấy tôi đột nhiên kêu lên: “Tống Vãn, cậu trang điểm xong đẹp như vậy sao!?”

Bình thường tôi không thích trang điểm, tôi toàn để mặt mộc thôi, nhưng hôm nay là buổi biểu diễn quan trọng nên tôi mới trang điểm một chút.

Sự chú ý của Trần Thi Mạt bị âm thanh này thu hút, đôi mắt cô ta dừng lại trên mặt tôi một lúc, nụ cười trên khóe miệng có chút cứng ngắc.

Triệu Tiểu Vũ không để ý, không thể không nói: “Cái mặt này của cậu bây giờ mà lộ ra, nhất định sẽ làm chết người đó! Cậu cũng thật là, có gương mặt như này mà lãng phí quá! Cậu mà chủ động thêm chút nữa thì ký túc của chúng ta đã có hẳn hai hoa khôi rồi!”

Nụ cười trên mặt Trần Thi Mạt ngày càng nhạt đi.

Tôi đem quần áo đã thay và điện thoại di động bỏ vào trong túi, đưa cho Triệu Tiểu Vũ: “Giữ giùm tớ nhé, diễn xong tớ đi tìm cậu.”

Lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh thông báo, tiết mục sắp bắt đầu.

Triệu Tiểu vũ gật đầu: “Yên tâm đi! Hôm nay nhất định sẽ chụp cho cậu một bộ ảnh đẹp!”

16.
Buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.

Khoảnh khắc ánh sáng chiếu vào tôi, tôi cảm thấy một ánh mắt thiêu đốt chiếu vào mình.

Tôi vô thức nhìn sang, bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm.

Cố Hằng ngồi ở nơi đó, ánh mắt dán chặt vào tôi, ánh mắt chúng tôi chạm nhau, khóe môi đường như cong lên.

Vì lý do nào đó, tôi không dám nhìn anh ấy, tôi vội quay đi và hít một hơi thật sâu.

Chỉ mới có vài ngày không gặp thôi, vậy mà giây vừa rồi tôi mới chợt nhận ra…mình có chút nhớ anh.

Tống Vãn! Biểu diễn cho tốt! Có rất nhiều người, đừng để bị mất mặt!

Tôi điều chỉnh tâm lý của mình, từ đầu ngón tay phát ra âm thanh, bắt đầu cống hiến hết mình cho buổi biểu diễn này một cách nghiêm túc.

...

Kết thúc bài nhạc, trong khán phòng vang lên những tràng pháo tay không ngớt.

Sau khi trở lại hậu trường, tôi mơ hồ có thể nghe thấy ai đó đang gọi tên mình, tiếng gọi tên tôi còn to hơn cả gọi Trần Thi Mạt nữa.

Bùm!

Trần Thi Mạt thờ ơ đặt cây violin lên bàn với vẻ mặt khó coi.

Bầu không khí thật khó xử.

Một giọng nói gay gắt truyền đến: “Có người ghê gớm thật đấy. Đây rõ ràng là buổi biểu diễn của Thi Mạt, vậy mà dám đến giành ánh đèn sân khấu.”

Khi tôi quay lại, tôi thấy Châu Vân và Triệu Tiểu Vũ cùng nhau đi đến, giọng nói gay gắt này là của Châu vân.

Triệu Tiểu Vũ nhẹ nhàng kéo cô ta ra để hòa giải: “Cái này…không thể nói thế được. Buổi biểu diễn này ai cũng cố gắng mà…”

“Thi Mạt tốt bụng đưa cậu ta đến đây, thế mà lại bị cậu ta cắn lại, cũng hay đấy.”

Châu Vân hất tay Triệu Tiểu Vũ ra, hừ lạnh một tiếng: “Nếu cậu giỏi như vậy thì tự mình tổ chức hòa nhạc luôn đi, mò đến đây khoe khoang làm gì?”

Tôi bình tĩnh nói: “Tôi chỉ hoàn thành nhiệm vụ biểu diễn, tôi làm gì sai à?

“Cậu…”

“Được rồi.”

Trần Thi Mạt rốt cục cũng mở miệng, cố nén cười: “Châu Vân, đừng nói nữa, là tớ biểu hiện chưa đủ tốt, đừng trách người khác.”

Châu Vân cong môi: “Biểu diễn tốt thì sao? Cô nghĩ làm vậy là mọi người sẽ chú ý đến cô à?”

Một vài cô gái bên cạnh cũng an ủi: “Đúng vậy Thi Mạt, vừa rồi giáo sư Cố nhìn lên sân khấu chăm chú lắm, nhất định là thầy ấy đang nhìn cậu đó!”

“Nghe nói mấy ngày trước thầy ấy đi công tác, hôm nay vội vàng trở về nhất định là để xem cậu biểu diễn!”

Lúc này, ngoài cửa đột nhiên có người kêu to: “Giáo sư Cố đến rồi.”

Toàn bộ hậu trường lập tức im lặng, mọi người đồng loạt nhìn lại.

Cố Hằng không biết từ lúc nào đã đứng ngoài cửa, trên cánh tay khoác âu phục, cổ sơ mi đen cài hai cúc, mái tóc đen rối bù, ánh mắt lạnh lùng.

Châu Vân đẩy Trần Thi Mạt và nhỏ giọng thúc giục: “Thi Mạt! Là giáo sư Cố!”

Trần Thi Mạt cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, cô ta nhanh chóng đứng dậy, khuôn mặt cố nén nước mắt, nhưng cô ta không bước lên phía trước.

Châu Vân lớn tiếng nói: “Giáo sư Cố đến tìm Thi Mạt ạ?”

Ánh mắt Cố Hằng nhẹ nhàng quét qua bọn họ.

“Không.”

Giọng nói trầm ấm và xa lạ của người đàn ông vang lên.

“Tôi đến tìm bạn nhỏ nhà tôi.”