Một tiếng gãy xương giòn rụm.
Lý ma ma gào lên thảm thiết, cổ tay bị bẻ gãy. Ngay sau đó, Trương thúc vung tay chém mạnh vào gáy bà. Bà chưa kịp rên đã mềm nhũn ngã xuống.
Cùng lúc, mấy hắc y nhân khác đã dùng dây kéo lên từ giếng cạn một chiếc hộp sắt nặng. Họ mở ra, lấy thứ bên trong rồi gật đầu với Trương thúc. Nhiệm vụ hoàn tất.
"Đem bà ta đi, rút!". Trương thúc ôm bả vai đang chuyển đen nhanh chóng, trầm giọng ra lệnh. Một người vác Lý ma ma đã ngất. Một người khác đỡ thân hình ông đang chao đảo. Họ như khi đến – lặng lẽ chuẩn bị tan vào bóng đêm.
Trước khi đi, Trương thúc quay đầu nhìn ta thật sâu. Ánh mắt ấy phức tạp vô cùng. Có tán thưởng, có lo lắng... và cả sự phó thác. Rồi họ biến mất.
Cả sân chỉ còn ta và đám lửa cháy dữ dội. Xa xa vang lên tiếng cấm quân hỗn loạn chạy tới. Ta nhìn cảnh tan hoang và mấy "xác thích khách" bất tỉnh dưới đất – đó chỉ là màn che mắt Tiêu Giác chuẩn bị.
Ta bước ra giữa sân, hít thật sâu mùi máu và khét. Rồi trợn mắt, ngã thẳng xuống đất. Phần còn lại... không còn liên quan đến ta nữa.
Khi tỉnh lại, ta thấy mình nằm trong một căn phòng sạch sẽ. Trên người đã thay bộ cung nữ mới. Một bà lão hiền từ đang thay khăn ướt trên trán ta.
“Cô nương, tỉnh rồi à?". Ta làm ra vẻ hoảng hốt, nhìn quanh mờ mịt. "Ta... đây là đâu?". “Đây là tiểu viện Hoán Y Cục, cô bị kinh hãi nên ngất.".
Sau đó ta bị gọi đi thẩm vấn mấy lần. Lời khai của ta không kẽ hở. Ta chỉ là một cung nữ thấp kém may mắn sống sót. Đêm đó lãnh cung bị tập kích, Lý ma ma giao chiến rồi bị bắt đi. Còn ta vì bị phạt dọn Phật đường lại gặp hỏa hoạn nên thoát chết.